Sword Art Online (ソードアート・オンライン) là một series light novel được viết bởi Reki Kawahara và vẽ minh họa bởi Abec. Tập đầu tiên được Dengeki Bunko xuất bản vào tháng 4 năm 2009, đến nay đã ra đến tập thứ 8.
Tác giả: Reki Kawahara
Illustrator: Abec
Genre: Action, Adventure, Fantasy, Romance, Sci-fi, Shounen
Released: 04. 2009
Volumes: 8 - ongoing
Released: 04. 2009
Volumes: 8 - ongoing
Tóm tắt:
Năm 2022, công ty điện tử ARGUS sáng chế ra thiết bị có thể điều khiển hoạt động của não bộ mang tên NERvGear, giúp cho các trò chơi thực tế ảo trở thành hiện thực.
Nhân vật chính Kirito cùng hơn 9500 <Player> khác được “may mắn” trải nghiệm Sword Art Online – game VRMMORPG đầu tiên trên thế giới ngay từ khi nó chính thức hoạt động, nhưng lại không thể ngờ rằng nó cũng chính là cái bẫy chết người sẽ khiến cuộc sống của họ hoàn toàn thay đổi. Hệ thống <Đăng xuất> trong game biến mất, tất cả bị nhốt trong SAO và không thể thoát ra trừ phi có người hoàn tất 100 tầng của tòa thành khổng lồ Aincrad. Ngoài ra, chỉ một lần <Game Over> hoặc cởi bỏ NERvGear cũng dẫn đến cái chết ngoài đời thực của họ.
Ghi chú:
- Việc dịch cái novel là dựa vào bản dịch tiếng Anh trên Baka-tsuki. Dù dịch từ tiếng Anh nhưng tớ cũng ráng diễn đạt sao cho trôi chảy nên nhiều chỗ có thể không sát với bản gốc.
- Đây hoàn toàn là fanmade for fan. Tớ không hề sở hữu bất cứ cái gì trong này.
- Đây là project độc quyền. Tuyệt đối không copy text và phân phối bản dịch ra ngoài khi chưa được phép. Bạn có thể giúp quảng bá chia sẻ bản dịch này bằng cách dẫn link vào đây.
“Dù đây cũng là một trò chơi, nhưng lại không đơn giản chỉ để vui thú”
(これは, ゲームであっても, 遊 びではない)"
(これは, ゲームであっても, 遊 びではない)"
Năm 2022, công ty điện tử ARGUS sáng chế ra thiết bị có thể điều khiển hoạt động của não bộ mang tên NERvGear, giúp cho các trò chơi thực tế ảo trở thành hiện thực.
Nhân vật chính Kirito cùng hơn 9500 <Player> khác được “may mắn” trải nghiệm Sword Art Online – game VRMMORPG đầu tiên trên thế giới ngay từ khi nó chính thức hoạt động, nhưng lại không thể ngờ rằng nó cũng chính là cái bẫy chết người sẽ khiến cuộc sống của họ hoàn toàn thay đổi. Hệ thống <Đăng xuất> trong game biến mất, tất cả bị nhốt trong SAO và không thể thoát ra trừ phi có người hoàn tất 100 tầng của tòa thành khổng lồ Aincrad. Ngoài ra, chỉ một lần <Game Over> hoặc cởi bỏ NERvGear cũng dẫn đến cái chết ngoài đời thực của họ.
Ghi chú:
- Việc dịch cái novel là dựa vào bản dịch tiếng Anh trên Baka-tsuki. Dù dịch từ tiếng Anh nhưng tớ cũng ráng diễn đạt sao cho trôi chảy nên nhiều chỗ có thể không sát với bản gốc.
- Đây hoàn toàn là fanmade for fan. Tớ không hề sở hữu bất cứ cái gì trong này.
- Đây là project độc quyền. Tuyệt đối không copy text và phân phối bản dịch ra ngoài khi chưa được phép. Bạn có thể giúp quảng bá chia sẻ bản dịch này bằng cách dẫn link vào đây.
- Do dạo này bận nên có lẽ khó daily update được nhưng tớ cũng sẽ cố gắng để không quá lâu.
- Have fun reading and discussing! All C&Cs are welcomed!
-----------------------------***-----------------------------
Một tòa thành khổng lồ làm bằng đá và thép trôi nổi trong khoảng không vô tận.
Đó là tất cả những gì mà thế giới này có.
Một nhóm người đã tốn mất một tháng để có thể khảo sát được toàn bộ nơi này, đường kính của tầng cơ sở vào khoảng 10 km, đủ rộng để có thể chứa toàn bộ khu Setagaya-ku bên trong. Phía trên nó là 100 tầng được xếp chồng lên nhau, kích thước thì đúng là không tài nào mà tin được. Thậm chí còn không thể đoán nổi lượng dữ liệu cần thiết để cấu thành nên toàn bộ nơi này.
Bên trong là một số thành phố lớn cùng với vô số những thị trấn và làng mạc, rừng và đồng bằng, thậm chí có cả hồ nữa. Chỉ có một cầu thang duy nhất liên kết mỗi tầng với nhau, và nó tồn tại trong các <Dungeon>, nơi chứa một lượng lớn các quái vật, vì thế việc phát hiện ra cầu thang và có thể vượt qua nó không phải là một vấn đề đơn giản. Tuy nhiên, khi một ai đó có thể vượt qua thành công và tiến đến thành phố của tầng trên, thì một <Cổng dịch chuyển> sẽ xuất hiện và các thành phố ở những tầng dưới sẽ được kết nối với nó khiến cho bất cứ ai cũng có thể di chuyển tự do đến tầng này.
Với những điều kiện trên, tòa thành khổng lồ này đã được các người chơi dần dần chinh phục trong suốt 2 năm ròng. Điểm dừng chân hiện tại là tầng thứ 74.
Tên của tòa thành này là <Aincrad>, một thế giới của những trận chiến ác liệt bằng thanh kiếm vẫn cứ tiếp diễn không ngừng với khoảng 6000 người chơi. Nó còn được biết đến với cái tên…
<Sword Art Online>
Chapter 1:
Một lưỡi đao màu xám xịt chém trúng vai tôi.
Cái thanh mỏng manh ở góc trên bên trái tầm nhìn của tôi cũng theo đó mà giảm một ít. Cùng lúc ấy trong tim tôi bỗng vụt qua một cảm giác ớn lạnh.
Thanh màu xanh - được gọi là “Thanh HP” – là thứ tượng trưng cho sinh mệnh của tôi. Nó vẫn còn lại được khoảng 80 phần trăm. Không, nói như vậy thì không được chính xác. Phải nói là, lúc này đây, tôi đã gần cái chết thêm 20 phần trăm.
Tôi vội nhảy lùi lại trước khi kẻ địch lại tiếp tục tấn công.
“Haaa….”
Tôi hít một hơi dài và cố gắng khiến cho hơi thở bình ổn trở lại. Thật ra thì cơ thể trong thế giới này vốn không cần oxy, nhưng cơ thể ở bên kia, hay nói cách khác là cái cơ thể đang nằm dài trên giường trong thế giới thật, lúc này đây chắc đang thở một cách khốn khổ. Lòng bàn tay tôi thấm đẫm mồ hồi và tim thì cứ đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngưc.
Dĩ nhiên rồi.
Cho dù mọi thứ mà tôi đang nhìn lúc này chỉ là ảnh 3D, và cái thanh đang dần giảm đấy cũng không là gì hơn một con số dùng để thể hiện lượng máu của tôi, thì cái sự thật rằng tôi đang chiến đấu để sống sót vẫn không hề thay đổi.
Khi chúng ta nghĩ về chuyện này theo cách đấy, thì trận chiến này phải nói là cực kỳ bất công. Đó là bởi vì <kẻ địch> đang đứng trước mặt tôi - một thứ có hình người với đôi tay màu xám đục được bao bọc bởi lớp vảy màu xanh đen, và cái đầu thằn lằn, cùng với cái đuôi dài – rõ ràng không phải là người, hay là một sinh vật sống nào đấy. Nó đơn thuần chỉ là một khối dữ liệu được hệ thống tái tạo lại cho dù có bị giết đi giết lại bao nhiêu lần đi chăng nữa.
—Không.
AI đã điều khiển con Lizardman này phân tích di chuyển của tôi và rồi nâng cấp khả năng của nó để có thể đánh trả lại, thứ hoạt động này diễn ra liên tục theo từng giây. Tuy nhiên, khi con quái này bị tiêu diệt thì dữ liệu sẽ reset lại về ban đầu và nó không được chuyển sang cho con quái sẽ được tái tạo lại trong khu vực này.
Nên, nói theo một cách nào đó thì con Lizardman này cũng là một sinh vật sống. Như là một cá thể độc nhất trong cái thể giới này.
“….đúng chứ?”
Rõ ràng là nó không có cách nào mà hiểu được tôi đang nói gì, nhưng con Lizardman này—quái vật cấp 82 được gọi là <Lizard Rod> rít lên một tiếng và cười, nhe hàm răng sắc như dao cạo ra.
Đây là thực. Mọi thứ trong cái thế giới này đều là thực. Không có cái gì gọi là ảo hay giả dối ở đây cả.
Tôi đưa thanh kiếm đang cầm trong tay phải về thủ thế trước ngực và theo dõi hành động của kẻ địch.
Con Lizardman đẩy cái khiên trong tay trái về phía trước và tay phải thì giơ cao thanh đao chuẩn bị lấy đà chém xuống. Một làn gió lạnh thấu xương bỗng tràn vào các ngóc ngách trong dungeon khiến cho các ngọn đuốc chập chờn như muốn tắt. Nền hang ẩm ướt cũng nhẹ nhàng phản chiếu lại ánh sáng bập bùng từ những ngọn đuốc.
"Kraaah!"
Con Lizardman gầm lên một tiếng rồi lao vút về phía tôi. Thanh đao vẽ nên trong không khí một đường cong sắc lẻm. Kèm theo một luồng sáng chói mắt màu cam trên quỹ đạo của nó; đây chính là một trong những kỹ năng cao cấp của vũ khí dạng đao có tên gọi là <
Thế nhưng, tất cả đều nằm trong tính toán.
Tôi đã cố tình tăng khoảng cách để buộc AI phải sử dụng kỹ năng này. Sau đó bất ngờ rút ngắn cự ly với con Lizardman, não tôi phản ứng lại với cái mùi khét lẹt mà thanh đao để lại sau khi nó chém xượt qua mũi tôi chỉ cách có vài cm.
"... ha!"
Với một tiếng hét ngắn, tôi chém thanh kiếm theo chiều ngang. Thanh kiếm, nay đã được bao phủ bởi lớp ánh sáng hiệu ứng màu xanh, cắt xuyên qua lớp giáp bảo vệ vùng bụng và một luồng ánh sáng đỏ bắn ra thay vì máu. Một tiếng thét yếu ớt vang lên.
Tuy nhiên, thanh kiếm của tôi vẫn không dừng lại. Hệ thống hỗ trợ tôi bằng các thao tác đã được lập trình sẵn và các nhát chém đã được liên kết với một tốc độ mà trong thực tế thì không tài nào mà làm được.
Đây là yếu tố quan trọng nhất trong các cuộc chiến ở thế giới này : <Sword Skill>
Thanh kiếm tiếp tục chém từ phải sang trái ngực con Lizardman. Ngay lập tức tôi xoay người chém nhát thứ ba càng mãnh liệt hơn hai nhát trước.
“Rarrgh!”
Ngay khi con Lizardman thoát khỏi trạng thái bất động tạm thời do thi triển thất bại một kỹ năng cao cấp, nó gào lên giận dữ hoặc cũng có lẽ do sợ hãi và vung mạnh lưỡi đao lên cao.
Nhưng chuỗi kỹ năng của tôi vẫn chưa kết thúc. Thanh kiếm đang trên đà chém về bên trái bỗng đột nhiên đổi hướng, vọt lên và cắt trúng trái tim—điểm trí mạng.
Vầng sáng màu xanh dương vẽ nên bởi bốn nhát chém liên tiếp của tôi lóe lên rồi vỡ vụn. Đây là một kỹ năng gồm bốn chiêu liên tiếp, có tên gọi <Horizontal Square >.
Một luồng sáng chói lòa bao phủ cả khu Dungeon rồi mờ dần đi. Cùng lúc đó, thanh HP phía trên đầu con Lizardman cũng biến mất không còn sót lại một giọt.
Cái thân hình đồ xộ của nó ngã ập xuống, nằm yên bất động, rồi đột nhiên—
Xuất hiện một âm thanh nghe như tiếng thủy tinh vỡ, cơ thể con quái nát vụn ra hàng vạn mảnh hình đa giác rồi tan biến.
Đây chính là <Cái Chết> của thế giới này. Nó diễn ra nhanh chóng và ngắn ngủi, hủy diệt sạch sẽ, không sót lại thậm chí một hạt bụi.
Tôi xem qua lượng điểm kinh nghiệm và các vật phẩm nhận được xuất hiện trên màn hình màu tím ở ngay trước mặt, và theo thói quen vung thanh kiếm sang phải và trái trước khi tra nó trở lại vỏ ở sau lưng. Tôi lùi lại vài bước, tựa lưng vào vách hang rồi chậm rãi thả người ngồi bệt xuống.
Đây chính là <Cái Chết> của thế giới này. Nó diễn ra nhanh chóng và ngắn ngủi, hủy diệt sạch sẽ, không sót lại thậm chí một hạt bụi.
Tôi xem qua lượng điểm kinh nghiệm và các vật phẩm nhận được xuất hiện trên màn hình màu tím ở ngay trước mặt, và theo thói quen vung thanh kiếm sang phải và trái trước khi tra nó trở lại vỏ ở sau lưng. Tôi lùi lại vài bước, tựa lưng vào vách hang rồi chậm rãi thả người ngồi bệt xuống.
Mắt nhắm chặt, hơi thở hổn hển. Đầu tôi bắt đầu có dấu hiệu choáng váng, có lẽ là do kiệt sức sau một trận đấu dài. Tôi lắc đầu vài lần như muốn xua tan đi cơn đau nhức và mở mắt ra.
Chiếc đồng hồ lóe sáng ở góc dưới bên phải tầm nhìn của tôi cho thấy đã hơn 3 giờ chiều. Đã đến lúc rời khỏi đây nếu muốn trở về thành phố trước khi trời tối.
“….đi chứ nhỉ?”
Dĩ nhiên ở đây không có ai cả, nhưng tôi vẫn buột miệng nói và rồi chậm rãi đứng dậy.
Tôi đã hoàn thành những việc cần làm hôm nay. Bằng cách nào đó, một lần nữa, tôi lại xoay sở để có thể tiếp tục thoát khỏi bàn tay tử thần. Nhưng sau một vài giờ nghỉ ngơi, ngày mai sẽ đến với càng nhiều những trận chiến hơn. Khi phải đối diện với những trận chiến mà tỉ lệ thành công không bao giờ được 100% thì cho dù có chuẩn bị kỹ lưỡng như thế nào đi chăng nữa, rồi sẽ có một ngày nữ thần may mắn rời bỏ bạn.
Vấn đề là liệu trò chơi này có được <Hoàn thành> hay không, trước khi cái ngày đó đến với tôi.
Nếu bạn là kẻ quý trọng mạng sống của mình thì cứ ở lại trong thị trấn mà chờ đợi ai đó hoàn thành trò chơi này là lựa chọn sáng suốt nhất. Nhưng tôi thì lựa chọn việc hành động solo trên tiền tuyến mỗi ngày. Liệu tôi đơn giản chỉ là một kẻ nghiện game online chỉ biết cày cuốc để tăng chỉ số bằng cách đâm đầu vào các cuộc chiến không bao giờ kết thúc, hay—
Tôi là một thằng ngốc, tin rằng mình có thể giải phóng cho mọi người trong thế giới này chỉ bằng thanh kiếm của mình?
Chậm rãi bước ra khỏi cửa dungeon với nụ cười tự giễu trên môi, tôi nhớ lại cái ngày ấy.
Hai năm trước.
Thời điểm mà mọi thứ kết thúc, và bắt đầu…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét